Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

Không Đề 130530

Chưa bao giờ cảm thấy rối trí như lúc này. Công việc như một mớ bòng bong, rối tung rối mù, không biết phải tháo gỡ như thế nào, mà nhiệt huyết với nơi này thì gần như đã cạn sạch mất rồi.

Không còn là băn khoăn nữa, mà là mình đã quyết định rồi. Cơ duyên với công ty đến đây có lẽ là đẹp. Nhớ lần nào đi hội thảo, một cô luật sư người nước ngoài trợn tròn mắt khi mình trả lời là mình đã làm việc cho firm 4 năm rồi. Giờ thì 4 năm đã double rồi.

Băn khoăn giờ là việc tiếp tục tìm một công ty luật chuyên nghiệp hơn và không có những chuyện lặt vặt đầu cua tai nheo, tiểu tiết để tiếp tục tu cái nghề hay chấp nhận giảm thu nhập để đi làm in-house cho đời nó thanh thản.

Đứng trước thay đổi lớn này, mình không tránh khỏi bất an một chút. Giá mà đã giành giụm được vốn liếng kha khá một chút thì sẽ yên tâm hơn. Có khi nghỉ hẳn một hoặc hai tháng để relax, restore lại năng lượng. Tháng sau trả hết nợ tiền mua nhà chắc mình cũng nhẵn sạch túi.

Lại như tám năm trước khi mới quay lại Sài Gòn. Hai bàn tay trắng  lọ mọ đi apply CV. Lần này khác hơn là dư ra cái chỗ đi về, không còn cánh cảnh nửa đêm về đến bến xe miền Đông, bơ vơ không biết đi đâu về đâu.

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Downtown


Cơm trưa văn phòng lầu 14, 17 Lê Duẩn, giá 30k/phần, ăn thì dở tệ nhưng được cái view đẹp :))

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

Chiều Nay Mây Kéo Về


Beautiful Sunday






Đồng Xoài, Bình Phước, 19/05/2013




Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

Mưa đầu mùa


Lại sắp thêm một mùa mưa nữa. Từ ngày quay lại Sài Gòn tớ bắt đầu đếm thời gian theo đơn vị mùa mưa.  Liệu mùa mưa năm sau có còn ở đây không? Nếu còn ở đây thì sẽ ngắm cơn mưa đầu mùa từ đâu và trong tâm trạng thế nào nhỉ? Khi ấy liệu có còn không những thất thường như Sài Gòn nắng mưa đỏng đảnh lúc này?


Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

Recalling A Fun Time


Some little small cafè


Sunset

Mình rất thích những buổi chiều trời trong và nhiều gió. Khi trời mưa lớn từ cửa sổ nhà mình có thể thấy những đám mây đen bị gió thổi cuốn liêu xiêu về một phía. Có hôm có thể thấy mây và mưa dữ dội từ phía xa, còn ở đây vẫn còn nắng, rồi dần dần mây và mưa tiến dần về phía mình. Màn mưa trắng nhìn xa thấy mờ ảo như một làn sương cứ dần dấn tiến lại. Có những ngày trời trong, không có giông mà gió cũng nghịch ngợm chạy đuổi nhay tứ phía, xé và vỡn mây tán tác, mê tơi. Rồi mặt trời lặn dần phía trên trời, chiếu những tia nắng cuối ngày làm nổi bật những đám mây tan tác trên một nền trời xanh sâu thẳm. Trời chiều như thế gọi cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa phấn khích lạ thường. Nhưng nắng chiều tắt nhanh lắm. Chỉ thoáng chút rồi mọi thứ lại chìm ngay vào bóng tối mờ mờ. Không còn thấy nắng, không còn thấy mây, chỉ còn ánh đèn đường vàng vọt, đèn xe cộ loang loáng và tiếng động cơ xe rù rì hắt lên từ phía con đường chạy ngang phía trước chung cư. Lần nào cũng vậy, sự thay đổi cảnh vật nhanh chóng đó khiến cho mình có ngay cái cảm giác buồn và cô đơn.

Trời lúc nào cũng đẹp

Một cô bé từng bình loạn trên một tấm mình chụp trời chiều từ cửa sổ. Mình chả nghĩ ngợi ghì response ngay là "trừ những lúc không đẹp ra". Nhưng mà hình như là đúng như thế. Cả trong cơn giông, cơn bão thì cũng có những góc độ nhìn bầu trời rất đẹp.

Ngày trước đọc truyện tranh của Adaichi, không nhớ quyển nào, có câu: "phía trên mây, trời luôn luôn có nắng". Nên kể cả khi mây đen vần vũ, sấm chớp mưa gió bủa vây thì hãy nhớ, bên trên kia luôn là nắng ấm. Đi máy bay những ngày trời nhiều mây, âm u mình luôn háo hức mong chờ lúc máy bay sau khi cất cánh, nâng độ cao rồi đâm xuyên mây và ánh nắng chợt bừng lên, những đám mấy cũng chợt sáng rõ, không còn âm u như khi nhìn từ dưới đất.


Vẫn còn nhớ nguyên si cảm giác sợ hãi trên chuyến bay này, khi máy bay đi qua vùng không khí loãng đã có tới 3 lần sụt hố khí, rơi tự do đến vài giây.



Giao Thừa 2013

Tấm này chụp giao thừa Tết Quý Tị vừa rồi. Năm này qua năm khác, mình đã mất hẳn cái hứng thú đi chơi giao thừa, ngắm pháo hoa và không thích chen lấn những chốn đông người. Giao thừa vừa rồi cũng định bụng sẽ tìm một quán cà phê hẻo lánh và vắng vẻ nào đó, ngồi nhâm nhi, đốt một vài điếu thuốc và ngân nghĩ chuyện đời, hoặc chả nghĩ gì mà lặng lẽ gặm nhấm sự cô đơn. Nhưng rồi có hai người bạn cứ mè nheo mắt đi bằng được, thế là lại lon ton hộ tống con cái chúng nó đi xem pháo hoa giao thừa.

Công viên gần điểm bắn pháo hoa đông nghịt, chen đến đây thì bầu đoàn nhà mình chịu không đi thêm được nữa, đành dừng lại để chờ xem pháo hoa. Thật không ngờ giữa công viên đông người lại có một góc tách biệt chỉ có riêng hai bạn trẻ này đứng khoác vai nhau ngắm pháo hoa. Mình lặng lẽ ra phía sau họ và chụp  tấm rất ưng ý này.