Thứ Tư, 7 tháng 12, 2022

Ke

Có những thứ tưởng như không bao giờ thay đổi nhưng rồi sẽ đến một ngày chúng ta nhận ra là mọi thứ đều có thể và sẽ thay đổi. Không có gì đứng yên mãi mãi.

Hải Phòng 12/2022




Thứ Hai, 6 tháng 6, 2022

Tân Đông Hiệp

05/06/2022

Cuống vé chuyến bay từ Nội Bài vào Tân Sơn Nhất một ngày gần 20 năm trước là một trong một vài kỷ vật mình đã từng giữ lại mà rồi cũng thất lạc mất qua những lần chuyển nhà, dọn đồ. Chắc đã gần 20 năm rồi, giờ không nhớ được là ngày nào cả. Thời đó chưa có smartphone để lưu lại các hình ảnh và lịch trình. Ngày hôm đó lần đầu mình đặt chân tới mảnh đất miền Nam, xuống Tân Sơn Nhất và đi thẳng về Tân Đông Hiệp.

Hôm nay, sau rất nhiều năm rồi, mình về lại Tân Đông Hiệp.

Đã gần 19 năm kể từ buổi tối thu dọn đồ đạc và rời phòng trọ hôm đó.

Trừ nhà máy Kính nổi và căn nhà ban dự án thuê ngày xưa, chẳng còn gì như xưa nữa rồi. Không thể ngăn được những cảm xúc bồi hồi. Về Tân Đông Hiệp mình lại nhớ về ông ngoại và những lá thư của ông, đến giờ cũng không giữ lại được cái nào. Ngày xưa xunh quanh Kính nổi chủ yếu toàn rừng cao su và những lô đất trống lau mọc cao quá cả đầu người, chỉ có trục đừng đi thẳng từ cây xăng Nam Tiến vào đoạn đường phía trước Thống Dụng là còn có vẻ phố xá với nhà cửa tiếp nối và có hàng quán, dịch vụ này nọ. Bãi đất trống đối diện Thông Dụng ngày xưa anh em dự án hay đá bóng mỗi chiều giờ đã thành một ngôi chợ đông đúc. Ở đâu cũng thấy nhà cửa mọc lên san sát nhau. Căn nhà phía trước phòng trọ cũ vẫn còn, vẫn như vậy nhưng giờ không còn là quán thịt chó của hai cô chú chủ nhà trước mà đã thành một tiệm sửa xe máy, phía sau chắc vẫn là mấy căn phòng trọ như ngày xưa. Và ở cái thời ai cũng dán mặt vào smartphone cả ngày như bây giờ thì mấy đại lý bưu điện có hai ba booth điện thoại mà ngày xưa mỗi tối mình hay ngồi gọi nói chuyện cả tiếng đồng hồ với ai đó giờ không còn nữa rồi. Quán lẩu Hiệp gần như là lựa chọn duy nhất mỗi khi anh em dự án muốn đổi món ngày đó cũng không thể nào tìm ra.

Anh em dự án gương tư lâu đã mỗi người một phương tứ tán, chỉ còn 1 người bám trụ lại Kính nổi. Ít người còn liên lạc được, phần lớn đã mất kết nối. Và còn lứa công nhân gần 50 con người từ ngoài Bắc mình đã đón tiếp và đưa vào đất này, giờ ai còn ở đây nữa không?

Mình chỉ ở Tân Đông Hiệp này khoảng 1 năm thôi nhưng mảnh đất này luôn rất đặc biệt với mình, vì đây là nơi khởi nghiệp của mình tại đất niềm Nam này và dù ngắn ngủi một năm đó thôi nhưng là năm đầu tiên sau khi ra trường cùng với tất cả những sự vô tư, vụng dại, non nớt của tuổi trẻ, tất cả những bỡ ngỡ, nhưng sai lầm của một năm đó đã dẫn đến những bị kịch sau này và kéo dài mãi ra con đường gian nan để tới được sự trưởng thành và ổn định. Có những thứ đặc biệt đã xảy ra ở mảnh đất này trong thời gian vỏn vẹn khoảng 1 năm đó khiến mình không thể và sẽ không bao giờ quên.

Mình thế là cũng đã già rồi, đã bắt đầu nhiều hơn nhưng hoài niệm bồi hồi về quá khứ.

Tân Đông Hiệp, sẽ có thêm những ngày trở lại.


Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2019

2019 entry

Đêm nay không ngủ được. Lôi máy tính ra lướt face, lượt web đọc linh tinh một hồi rồi nhớ đến cái góc rêu phong này của tôi.

Vậy là đêm nay lại giống nhiều đêm mất ngủ của một thời hơn hai mươi năm trước, cô đơn một mình trong căn phòng trọ trong tiếng lên xuống đều đặn của máy bay từ Tân Sơn Nhất đã quá quen tại và thao thức gõ blog. Ôi, thời gian đáng sợ thật. Hơn hai mươi năm rồi đó. Đọng lại gì nhỉ? Câu hỏi làm đứng hình, đứng tay gõ phím.

Lại thêm một lần nữa, giữa cái mớ bòng bong các mối quan hệ, các trách nhiệm, các lo lắng, trăn trở của hiện tại, tôi mong ước được lại là tôi của hơn hai mươi năm trước. Giờ nhìn lại cái nỗi cô đơn đã hành hạ cái thằng tôi thời đó mới thấy nực cười làm sao. Con ngáo ộp đó hóa ra chỉ là trò chơi khăm vớ vẩn của tâm trạng một thằng trai mới lớn và chả là gì cả so với những gì một người đàn ông trưởng thành phải đối mặt trong mỗi ngày của cuộc sống này. Một lần nữa tôi muốn trở lại làm tôi âu sầu của ngày nào.

Bố mất cũng đã hơn 1 tuần rồi. Mọi thứ nhanh quá. Xong hậu sự thì cả nhà mình lại quay lại Sài Gòn và lập tức cuốn vào guống sống thường nhật, không có thời gian để chiêm nghiệm nỗi mất mát hay đau buồn. Từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ giữa mình và bố có một liên kết đặc biệt nào. Điều này là thiệt thòi cho cả mình và bố. Cũng vì thế mà cho đến khi nhìn lĩnh cữu trôi vào lò thiêu mình cũng chỉ cảm thấy niềm thương xót cho cuộc đời quá sóng gió và vất vả của bố mà hoàn toàn không phải nỗi đau đớn, trống vắng hay thảng thốt như nhiều người khác khi với họ người thân sinh đồng thời là một người bạn, người đồng hành. Nhưng mất mát này cũng có những tác động nhất định. Những ký ức về bố gợi lại nhưng ký ức về bản thân và nhiều ngăn kéo mà phần lớn thời gian mình đã quên sự tồn tại của nó giờ được mở lại vô thức. Chợt nhận ra lâu nay dường như cuộc sống của mình chỉ xoay quanh vai diễn là ba của hai đứa trẻ, mọi thứ đều chỉ xoay quanh hai con, về quá khứ, hiện tại và tương lại của chúng nó. Nhưng không chỉ là ba của hai đứa trẻ, tôi còn là tôi với quá khứ, ký ức và những nỗi niềm của riêng tôi nữa.

Có lẽ mình có chút nợ với thằng tôi của hai mươi năm về trước thì phải.

Hôm nay rối bồi và mông lung quá.


Thứ Tư, 22 tháng 8, 2018

Still Alive

Bao nhiêu lâu rồi không quay lại cái góc nhỏ này rồi nhỉ. Giờ đã thành rêu phong thật rồi. Không có ai ghé qua. Càng hay. Giờ cái blog này đã thực sự là cái góc của riêng của tôi. Còn ai trong số các bạn bè blog của mình ngày xưa còn duy trì blog nhỉ?

Thèm một điều thuốc đến quay quắt.

Thời chơi blog tôi từng rất sợ sự cô đơn nhưng bây giờ thì thực sự sẵn sàng đánh đổi nhiều thứ để được cô đơn, chẳng ràng buộc như những ngày tháng đó.

Hôm nay cay đắng quá. Cuộc đời với cái bản chất imperfect của nó cứ không ngừng bủa vây. Với một đứa perfectionist lại cứng đầu như mình thì cay đắng chắc là không tránh khỏi.




Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

Sunset


Thời điểm tắt nắng chiều ngày Chủ Nhật bao giờ cũng mang lại cảm giác buồn buồn. Chả có gì lãng mạn đâu mà chẳng qua là vì ngày nghỉ thế là sắp hết và thứ Hai đã sắp lù lù trước mắt rồi. Chỉ vài phút thôi là mặt trời lặn hẳn, trời tối sụp xuống để cho đèn đường và đèn xe lên ngôi. Đó là lúc tớ cuống cuồng tận hưởng chút ít thời gian sót lại của ngày nghỉ, cuống cuồng tranh thủ chơi và nghỉ ngơi để rồi ngày mai lại cuốn vào vòng xoáy mưu sinh vô tận.

Đôi lúc không tránh khỏi buột miệng "mệt quá thân ta này". Gần đây tần suất xuất hiện của những đôi lúc đó ngày càng thường xuyên hơn thì phải.



Giấc Mơ Trưa


(at Tram Café)

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

Không Đề 130530

Chưa bao giờ cảm thấy rối trí như lúc này. Công việc như một mớ bòng bong, rối tung rối mù, không biết phải tháo gỡ như thế nào, mà nhiệt huyết với nơi này thì gần như đã cạn sạch mất rồi.

Không còn là băn khoăn nữa, mà là mình đã quyết định rồi. Cơ duyên với công ty đến đây có lẽ là đẹp. Nhớ lần nào đi hội thảo, một cô luật sư người nước ngoài trợn tròn mắt khi mình trả lời là mình đã làm việc cho firm 4 năm rồi. Giờ thì 4 năm đã double rồi.

Băn khoăn giờ là việc tiếp tục tìm một công ty luật chuyên nghiệp hơn và không có những chuyện lặt vặt đầu cua tai nheo, tiểu tiết để tiếp tục tu cái nghề hay chấp nhận giảm thu nhập để đi làm in-house cho đời nó thanh thản.

Đứng trước thay đổi lớn này, mình không tránh khỏi bất an một chút. Giá mà đã giành giụm được vốn liếng kha khá một chút thì sẽ yên tâm hơn. Có khi nghỉ hẳn một hoặc hai tháng để relax, restore lại năng lượng. Tháng sau trả hết nợ tiền mua nhà chắc mình cũng nhẵn sạch túi.

Lại như tám năm trước khi mới quay lại Sài Gòn. Hai bàn tay trắng  lọ mọ đi apply CV. Lần này khác hơn là dư ra cái chỗ đi về, không còn cánh cảnh nửa đêm về đến bến xe miền Đông, bơ vơ không biết đi đâu về đâu.