Bao nhiêu lâu rồi không quay lại cái góc nhỏ này rồi nhỉ. Giờ đã thành rêu phong thật rồi. Không có ai ghé qua. Càng hay. Giờ cái blog này đã thực sự là cái góc của riêng của tôi. Còn ai trong số các bạn bè blog của mình ngày xưa còn duy trì blog nhỉ?
Thèm một điều thuốc đến quay quắt.
Thời chơi blog tôi từng rất sợ sự cô đơn nhưng bây giờ thì thực sự sẵn sàng đánh đổi nhiều thứ để được cô đơn, chẳng ràng buộc như những ngày tháng đó.
Hôm nay cay đắng quá. Cuộc đời với cái bản chất imperfect của nó cứ không ngừng bủa vây. Với một đứa perfectionist lại cứng đầu như mình thì cay đắng chắc là không tránh khỏi.