Thứ Ba, 28 tháng 9, 2010

A bridge to nowhere

Hôm nay lẩn thẩn thế nào mà tớ ngồi xem lại trọn vẹn My Sassy Girl (Cô nàng ngổ ngáo) phiên bản Mỹ. Định xem cho xong mấy phim đã trót down về lâu rồi mà chưa xem, thậm chí có phim còn đang xem dở, ấy thế mà cứ ngồi láng tráng một lúc lại xem lại phim này. Nhiều lần thế này rồi. Bị xem lại nhiều lần nhất là “Casablance”, “Definitely, Maybe”, “A Few Good Men” “Life is beautiful” và “Spiderman”. Dậu này hay vậy, cứ định làm một việc gì đó, rồi loay hoay một hồi thấy mình đang làm một việc khác. Có dấu hiệu lẩn thẩn roài :))

Đến gần cuối phim thấy có câu: “Destiny is the bridge you build to the one you love” (Định mệnh là cây cầu ta xây để đến với người ta yêu).

Hóa ra câu đó là trong phim này. Thảo nào mà tớ cứ thấy là nó quen quen, thấy nhiều người blast câu này lắm, đoán chắc là trong một phim nào đó đã xem mà không nhớ nổi phim nào. Có một người bạn từng gửi cho tớ câu này, chả hiểu ý tứ gì, chắc tại nó thấy tớ có vẻ là đệ tử trung thành của chủ nghĩa bất hành động Gandhi, nên có ý biểu tớ phải hành động, phải “xây cầu” chứ đừng có ngồi chờ sung rụng vô miệng. Tớ trả lời nó là “Sorry mài nhé, tao hổng phải kiến trúc sư, hổng phải kỹ sư xây dựng, lại càng hổng phải thợ xây, không có cầu với phà gì hết nhá”. Hehe, nói đùa với nó vậy thôi, chứ tớ thích cái câu này nổ bát nổ đĩa. Hay bỏ cha đi được, nhỉ?

Giữa lúc cô nàng ngổ ngáo Elisa Cuthbert đang định buông xuôi và quy kết mọi thứ cho số phận, cho “destiny”, thì một ông lão, tình cờ đọc được những lá thư hai nhân vật chính cùng chôn dưới gốc cây giữa công viên, đã nói rằng định hình và thay đổi định mệnh cũng chính là tạo ra định mệnh và “destiny is the bridge you build to the one you love”. Thông thái nhỉ? Cứ gọi là vừa xem vừa khoái trí gật gù.

Nhưng có một điều, có một điều quan trọng mà không ai có thể chối cãi được. Giữa cuộc đời thật và phim (lại còn là romatic comedy nữa chứ) là cả một vực thẳm. Không phải cứ xây cầu, xây phà là xong, là happy ending đâu. Tớ đã kỳ công xây một cây cầu để rồi nhận ra nó dẫn tớ đến “nowhere” đấy thôi.





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét