Thời gian này quả là “hard time” đối với tớ. Đủ thứ chuyện liên tiếp khiến tớ buồn, thất vọng, mệt mỏi, căng thẳng và chán (đấy là đã rút gọn lại cho nó đỡ lê thê, chứ đúng ra còn thêm khoảng ba chục tính từ mang tính tiêu cực nữa không viết ra). Nói một cách hơi dirty thì tớ đang “deep in sh*t” :)). Ngày xưa, lâu lẩu lầu lâu rồi, lúc tớ còn ở Hà Nội, mỗi lần “deep in sh*t” là tớ lại tìm đến ông bạn nối khố của tớ để cùng uốn diệu cho quên sầu. Thường là nhậu loanh quanh trong ký túc ĐH Y hoặc hôm nào rủng rỉnh thì ra Kim Liên nhậu chân gà nướng với rượu nếp đục ngâm đá. Ông bạn tớ học Y Hà Nội. Hồi đó, có lúc thời gian tớ lê la ký túc ĐH Y Hà Nội còn nhiều hơn thời gian tớ có mặt ở nhà. Lâu nay bạn bè xa cách, tớ ít nhậu hẳn đi, kể cả là có “deep in sh*t”. Rượu thì không thiếu, có chăng là thiếu người tri âm. Nhớ bạn tớ quá, hic.
Trận nhậu để đời nhất của bọn tớ là đêm ngày 26/07/2004. Có hai điều khiến nó thành bữa nhậu để đời với tớ. Thứ nhất là lúc đó tớ chìm tới độ sâu kỷ lục và chất lượng của “sh*t” cũng là kỷ lục :)). Thứ hai là trận nhậu đó là trận tớ say bét nhè nhất trong tất cả các lần say từ trước tới giờ, và có lẽ cả mãi mãi về sau. Say đến độ tưởng có thể chết vì say. Nên dù sau này có cháy thành tro bụi dưới địa ngục (à, tớ đặt trước chỗ dưới đấy rồi :))), tớ cũng không thể quên được lần đó.
Hôm đó, tớ và bạn tớ nhậu tại phòng ký túc của nó. Đã hết học kỳ, sinh viên về hết, ký túc vắng vẻ, buồn tẻ. Cả dãy nhà gần như chỉ có hai đứa chúng tớ lêu hêu ngồi uốn diệu với nhau. Uống say, bạn tớ phun vào mặt tớ một câu để đời: “đm, thời này làm điếu gì còn ai yêu nhau cả đời. Cái gì rồi cũng qua hết, con lợn ạ” (dẫn nguyên văn lời thằng bạn khốn nạn của tớ). Hồi đó, bọn tớ quý nhau đến độ không thể gọi nhau bằng tên cúng cơm được mà phải thân ái gọi nhau bằng những cái nickname rất yêu là “con lợn” hoặc “con chó” :)) Câu nói đó sau này được tớ đem ra chém gió nhiều lần trong các cuộc nhậu.
Như mọi cuộc nhậu khác, cuộc nhậu để đời của tớ cũng có nhiều trường đoạn khác nhau. Trước khi chuyển sang trường đoạn khóc lóc và li-vơ-phun, hai đứa tớ cùng thăng hoa trong trường đoạn cười hô hố và hát ông ổng. Tớ và nó hát đi hát lại “Bohemian Rhapsody”, hồi đó tớ và nó cùng đang say rock, cùng rất thích nghe Queen. Lúc “deep in sh*t” thì còn gì bằng uốn diệu tới thật say và gào lên thật lớn:
“… nothing really matters, anyone can see,
nothing really matters, nothing really matters to me …”
Trung thu này có rooftop party. Chà chà, uốn diệu thưởng giăng trên sân thượng thì còn gì bằng, nhưng bạn bè cách xa dặm ngàn, ai sẽ cùng say và cùng gào “… nothing really matters …” với tớ đây?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét