Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010

Bây giờ là mùa thu

Ừ, bây giờ là mùa thu rồi, nhưng mà giữa tớ và mùa thu là cả ngàn dặm cách xa.


Định cư tại đất phương Nam quanh năm chỉ hai mùa, mùa khô và mùa mưa, ngoài việc phải xa gia đình và bạn bè, điều tớ tiếc nhất là mùa thu đất Bắc. Ừ, mùa thu đất Bắc chứ chả riêng là mùa thu Hà Nội đâu, thu về đâu chả như nhau, cứ gì cứ phải là mùa thu Hà Nội. Ngày xưa tớ và một người cùng rất thích mùa thu, thích nhất trong cái vòng quay xuân, hạ, thu, đông bốn mùa. Hồi đó nếu có ai bảo sau này tớ sẽ lập nghiệp đất này chắc hẳn tớ sẽ cười và nghĩ thầm: "ngớ ngẩn, làm sao tớ có thể sống ở một nơi không có mùa thu được".
Thế mà giờ đây tớ đang ở Sài Gòn, và hoàn toàn không có mảy may ý định ra Bắc. Biết làm sao được nhỉ, lựa chọn nào mà chả có sự đánh đổi. Nói vậy không phải là tớ chê bai gì phương Nam đâu. Tớ cũng yêu lắm mùa mưa xứ này. Nếu cứ liệt kê được mất thì nơi đây tớ được nhiều hơn là mất, nơi đây tớ tìm lại nhiều thứ tưởng đã mất hẳn rồi. Nhưng mà bao giờ chả vậy, có nhiều điều nhỏ bé thôi còn khiến người ta bâng khuâng, vấn vương cả đời người, đằng này đó lại là cả một mùa thu, mùa mà tớ và một người cùng rất thích.
Ngày xưa người ấy thích mùa thu, nhưng phải là đầu thu cơ. Tớ thì tham lam thích cả đầu thu, giữa thu và cuối thu, thậm chí còn thòm thèm, luyến tiếc sang một chút đầu đông. Hồi xưa đó là cái hồi khi tớ còn chưa nhiễm xoang và cái hanh hao của mùa thu chưa thành địa ngục đối với tớ. Và bây giờ đang là đầu thu nè. Đầu thu, nắng sẽ dịu hơn, nhạt đi, không còn khiến người ta phải vội vã chạy trốn như cái nắng hè, và có lẽ vì thế mà thấy nhịp sống bắt đầu chậm lại, thứ thái hơn, lãng mạn hơn. Nhưng mà những cơn gió thu với một chút lành lạnh luồn lách trong từng cơn thì vẫn chưa có đâu. Hoa sữa đã bắt đầu thoang thoảng rồi, nhưng mà chỉ thoang thoảng một chút mỗi tối thôi, chứ chưa nồng nàn đầu phố đêm đêm được. Và cái nắng hanh vàng thì chắc chắn là chưa có. Cũng chưa có chiếc lá khô nào rụng cả. Chỉ với vài chút thay đổi nho nhỏ như thế thì phải là người tinh tế mới cảm nhận được nàng Thu đã rón rén vài bước lấn dần sang sân của ông anh mùa Hạ. Người ấy ngày xưa của tớ tinh tế lắm, thích nhứt đầu thu mà.
Hôm nay loanh quanh mấy con đường nhỏ gần nhà, tớ lại thấy đâu đây thoang thoảng mùi hoa sữa, cái mùi hắc hắc, ngọt ngào, nồng nồng của ngày xưa. Và thế là trong phút giây tớ lại là tớ ngày nào, tớ lại là cái thằng tớ đạp xe lang thang phố xá cả tối để được chìm trong cái không gian hoa sữa ngạt ngào đặc quánh.
Bây giờ là mùa thu. Mà là đầu thu đấy. Không biết lúc này người ấy có còn như ngày xưa, lắng nghe, chờ đợi từng bước, từng bước thu sang?
Ừ, giờ đã là ngàn dặm, ngàn dặm cách xa mất rồi!

5 nhận xét:

  1. nghe anh tả mùa thu đất Bắc thích nhỉ!:)
    em thì chưa có cơ hội đc thưởng thức bất cứ mùa nào của đất Bắc :P..[đúng ra tháng 10 này đc ra Hải Phòng mà lại kẹt thi cử!>"<]
    Anh đọc thử "Yêu người ngóng núi" của Nguyễn Ngọc Tư chưa?Đúng chất dành cho những ng con xa quê hương để lập nghiệp tại Sài Gòn :) Đọc để thấy thương Sài Gòn hơn :X

    PS:mùa thu sẽ vẫn ngọt ngào và nhẹ nhàng như thế thôi anh nhỉ:)

    Trả lờiXóa
  2. Bao giờ cô ra Bắc chơi, anh advise đi vào mùa Thu. Thời tiết dễ chịu nhất và cảnh thì đẹp nhất trong năm. Và hình như thời gian này con người cũng hiền hòa hơn thì phải :)
    Mới đọc “Yêu người ngóng núi” xong, hehe. Anh cũng hay đọc Nguyễn Ngọc Tư, nhưng cái truyện ngắn ngắn này thì giờ mới đọc. Đúng là đọc truyện này xong thấy thương thương Sì Gùm thiệt. Cái đám tha hương đến đất này lập nghiệp rặt cái lũ bội bạc :)) Anh thỉng thoảng có ngóng loanh quanh về kỷ niệm với miền Bắc nhưng mà vẫn yêu Sì Gùm lắm, iu thiệt lòng :)) không giống như thằng cha trong truyện này. Hôm nào rảnh sẽ post lại cái bài “Sài Gòn mùa mưa” từ hồi bên yahoo plus để chứng tỏ tình iu Sì Gùm, cho em Sì Gùm nó đỡ tủi :))

    Trả lờiXóa
  3. post đi!post đi!:))
    em là cuồng fan của Sì Gòn!:)) hahaha

    Trả lờiXóa
  4. hiiii...
    Đúng là chí lớn gặp nhau ... :)

    Trả lờiXóa
  5. Qua bên này cũng gặp bạn bè thế này, hay là bỏ yahoo plus nhỉ :)

    Trả lờiXóa