Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010

Bây giờ là mùa ... mưa

Dù đã xóa đi mất tiêu rồi, nhưng trót nói với cô Tofu là sẽ post lại cái entry về mùa mưa Sài Gòn, tớ ngồi cố nhớ, biên lại cái entry này, để khẳng định tình yêu của tớ với thành phố này.

Hơn 6 năm về trước, khi tớ quyết định quay lại Hà Nội, Sài Gòn đang sắp vào mùa mưa. Lúc đó tớ đã nghĩ thầm: “Đúng hay sai sau này mới biết, ít ra cũng tránh được mùa mưa đang tới”. Lúc đó mùa mưa xứ này với tớ còn là cái gì đó để mà tránh. Vậy đó. Lúc đó thân ở Nam mà tâm trí tớ còn hướng cả ra Bắc. Lúc đó thì đúng là anh có phần giống cha nội trong “Yêu người ngóng núi” của Nguyễn Ngọc Tư, cô Tofu ạ :)). Một kẻ tha hương lập nghiệp xứ này, chọn Sài Gòn là “vợ” nhưng mà trái tim và tâm hồn thì lại dành hết cho “mối tình đầu” với một miền đất khác. Và thế rồi, một năm sau, khi tớ trở lại, mùa mưa Sài Gòn giang rộng hai tay đón tớ.


Bây giờ, khi mùa mưa Sài Gòn thứ sáu kể từ ngày đó đang sắp qua, mùa mưa nơi đây đã không còn là thứ tớ muốn tránh nữa. Ngược lại, giờ đây mùa mưa là mùa tớ mong chờ. Không phải chỉ vì bây giờ tớ đã tập được cái thói quen mang áo mưa theo, cũng không phải vì tớ đã thuộc lòng lịch mưa của mùa mưa đâu. Tớ yêu mùa mưa xứ này, chả kém gì mùa thu đất Bắc. Mà tình yêu thì trong hầu hết mọi trường hợp đều không cần một lý do gì rõ ràng cả. Thấy yêu thì yêu. Vậy thôi. Nên có hỏi tớ mùa mưa nơi này có gì hay, tớ yêu nó ở điểm nào, chắc tớ cũng không biết phải trả lời thế nào. Chỉ là vô vàn điều nhỏ bé, giản đơn, chả là gì cả khi tách chúng ra, nhưng gom lại thì tự nhiên thấy cảm giác gần gụi và thân thương.

Sài Gòn mùa mưa của tớ là cái tiết trời mát mẻ, hôm nào mưa qua đêm là buổi sáng trời lành lạnh, ngủ nướng thiệt đã, chả muốn dậy, đi làm trễ hoài. Sài Gòn mùa mưa là những sáng trời chẳng một vệt mây, nắng gắt thật là gắt, bất chợt rủa thầm “Giời ạ, mùa mưa”. Sài Gòn mùa mưa là ào ào mưa cái rụp, chẳng chịu báo trước, pà kon tới tấp dừng xe lại bên đường, lấy được áo mưa ra ai lấy đều đã ướt hết rồi, chỉ biết nhìn nhau mà cười. Sài Gòn mùa mưa là lụt, là ngập, là tắc đường kinh hoàng, cả quãng đường nèn chặt những xe, những người, nhích từng bước, từng bước, khói xe sặc sụa, mồ hôi nhễ nhại, rồi bắt đầu tí tách, tí tách, ai cũng lạy trời, lạy trời đừng có mưa, rồi sầm sập mưa ập xuống, đâu đó văng tiếng chửi thề, ai hiền lành như tớ thì thở dài ngao ngán, ngao ngán đường xá Sài Gòn mùa mưa. Sài Gòn mùa mưa là những buổi trưa nắng to, đi ăn cơm trưa, bất ngờ trời đen kịt, bất ngờ mưa ập xuống, thế là kẹt lại quán, toi giấc ngủ trưa, ngồi nhìn đường phố vắng vẻ hơn dưới cơn mưa tấm tã, chợt thấy thời gian như chậm lại và lòng thanh thản lạ. Sài Gòn mùa mưa là những tối quyết định bỏ xe lại văn phòng, đi xe buýt về, ngồi ung dung trên xe khô rang nhìn pà kon đội mưa, hả hê, hê hả. Sài Gòn mùa mưa là những tối đội mưa về nhà, kính nhòa đầy nước mưa, mưa từng hạt nặng nề quất rát mặt, chỉ dám chạy xe chậm thôi, giày tất ướt sũng, cay cú liếc cái đám đáng ghét đang ung dung trên xe buýt, dương dương tự đắc nhìn mình đội mưa. Sài Gòn mùa mưa là những tối buồn một mình ngồi lặng nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ, khói thuốc tự nhiên mịt mù mắt cay. Sài Gòn mùa mưa là một ngày cuối tuần, bị mưa nhốt ở nhà, quyết định chiều bản thân mình một chút, tớ hí hoáy làm cả một núi pancake J, rồi cả ngày nằm dài xem phim và tự thưởng thức tài nghệ bếp núc của mình.

Sài Gòn mùa mưa là những ngày không … mưa, lại thấy nhớ mưa, khát mưa, lại trách thầm mùa mưa sao mà lại không mưa. Sài Gòn mùa mưa là một hôm nào đó đi làm về muộn, không khí sau mưa mát lạnh, trong lành, thật sảng khoái, bất chợt đường Pasteur thoảng đâu đây nhẹ nhàng một mùi hoa sữa hiếm hoi, thổi bùng nên những nỗi nhớ...

Không hẳn là lãng mạn, không quá sâu lắng, không có cái vẻ mặc trầm, cái nét văn hóa có phần “sophisticated” như Hà Nội, Sài Gòn chinh phục tớ với những điều thật giản dị, gần gũi và đầy sức sống, đơn giản như “món ăn quen, ly chè thơm” vậy.

Nhưng mà mưa nơi khác thì tớ chả thích đâu, phải là mùa mưa Sài Gòn cơ. Phải chăng vì Sài Gòn cưu mang tớ mà tớ thiên vị cho nó chăng?Không khách quan lắm nhỉ? Nhưng tình yêu mà, nếu khách quan thì đâu còn là yêu.


8 nhận xét:

  1. ê... sao cậu viết những điều tớ định viết thế hả... lại rất giống với những suy nghĩ của tớ, cả cái lối văn nhẹ nhàng... uhm.... nói sao nhỉ... thanks nhé, vì đã viết dùm cảm xúc của rất nhiều người yêu mưa SG!

    Trả lờiXóa
  2. đọc xong,quyết định đổi tên luôn!:))[phát hiện là nghe hay hay,ngộ ngộ!:))]
    Sài Gòn vẫn giữ đc "chất" của 1 ng vợ anh hỉ!:P luôn vị tha,hiền hòa,ko màng vẻ đẹp của mình sẽ bị tàn phá mà vẫn cứ phục vụ cho "những ông chồng vô tâm" :)) Cũng may là cô vợ-Sài Gòn-chí ít đc anh đáp lại tình yêu :)
    Em thì may mắn sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn thế nên quen luôn cái kiểu đỏng đảnh của mưa Sài Gòn rồi...vui vì có Sài Gòn làm "ng tình đầu tiên"và những cơn mưa Sài Gòn làm "những cái hôn đầu đời"-luôn dịu ngọt và đầy bất ngờ:X
    em là em hơi bị thích cái đoạn "đâu đó văng tiếng chửi thề, ai hiền lành như tớ thì thở dài ngao ngán"[có nên gạch chân và đồ đen 2 chữ "hiền lành" ko nhỉ!:))]và "đi xe buýt về, ngồi ung dung trên xe khô rang nhìn pà kon đội mưa, hả hê, hê hả" :))

    PS:a biết làm pancake cơ à?giỏi thế!^o^ ăn xong có phải mua Smecta ko? :))

    Trả lờiXóa
  3. @Mưa: Các tư tưởng nhớn, không mà phải nói là tình yêu nhớn mới đúng, lại lần nữa gặp nhau :)) >:d<

    Trả lờiXóa
  4. @Tofu: Hehe, tự cô nhân cái tên đó đó nhá :)) sau này bị gọi là Tofu đừng có kêu ca gì nhá.

    Còn cái chữ hiền lành, theo ý anh không cần phải gạch chân hay in đậm đâu, anh thêm cái biểu tượng =)) vào là pà kon hiểu ngay ý mà.

    Anh sống tự lập cả chục năm nay, cái gì cũng mày mò "do it myself" hết, làm pancake chỉ là chiện nhỏ như con thỏ trên bãi cỏ thôi.

    Nhờ cô Tofu mà anh mới viết lại entry này, refresh lại cảm xúc của mình, thấy yêu Sài Gòn hơn :)

    Trả lờiXóa
  5. :) :) ôi ôi..công lao em to lớn quá thể!:)) điển hình là Sài Gòn vừa cảm ơn em = 1 trận mưa "nụ hôn" ào ạt vào mặt đến đau rát đây!:))
    -về tên Tofu:em ko tự nhận thì anh cũng kêu thế thôi!:)) thôi thì gọi vậy cho ngắn+vui..;))[cũng đang muốn hóa tofu cho nhẹ ng!:))]
    -anh hiểu bản thân "hiền lành" vậy là tốt!:))
    -pancake "làm là 1 chuyện" và "ăn đc là 1 chuyện"! :))
    PS:em muốn đc thử tài nghệ nấu ăn của anh xem có chết ko?!nếu em xác nhận chuẩn thì anh nên mở dịch vụ đáp ứng như cầu tự sát của nhìu ng =))

    Trả lờiXóa
  6. Bị hun như thế cô có chửi thề không? Kệ nhỉ, yêu cứ yêu mà chửi thì chứ chửi, yêu thì cũng phải có lúc giận hờn, thậm chí là quánh nhau :))

    Đúng là làm là 1 chiện, ăn được hay không là chiện khác. Dạ dày anh cấu tạo bằng inox nên ăn vô tư mà không bao giờ cần đến Smecta, còn người khác thì anh hổng bít. Cô Tofu thích tự sát thì anh chiều cô vô tư thôi :)) Hôm nào đó sẽ bố trí cho cô "tự sát" :))

    Trả lờiXóa
  7. Bác em viết hay nhờ, em cũng thích mưa SG, nó làm em hai lần bị chết máy xe trong mênh mông là nước, giầy phơi 2 bữa mới khô... Cơ mà vẫn thích, thế mới đểu:))
    Vả, bác em viết chịu khó xuống dòng tí, em đọc đỡ mỏi mắt. Kính bác.

    Trả lờiXóa
  8. @Scorpio: Thank đồng chí. Tớ may mắn chưa bị chết máy trong mưa lần nào, hehe.

    Sẽ rút kinh nghiệm xuống dòng nhiều hơn :)

    Trả lờiXóa